Thurein Tun mắc chứng u nang ống mật bẩm sinh; ống mật của cậu có cấu tạo không bình thường, ngăn cản đường chảy của mật. Điều này dẫn đến viêm ống mật và do đó cậu phải chịu đựng chứng vàng da.
“Ba tôi kể lại là khi tôi được 6 hay 7 tháng tuổi gì đó, tôi đã bị một cơn đau bụng dữ dội. Lúc đó bác sĩ phát hiện bệnh tình của tôi. Mỗi lần đau là tôi lại sốt”. Khi lớn hơn, thỉnh thoảng cậu lại phải nghỉ học. Yếu ớt là thế nên cậu không thể tham gia đội bóng đá cùng với bạn bè trang lứa. “ Trong khi họ chơi bóng, tất cả những gì tôi có thể làm là ngồi một mình trong lớp học.”
Cậu ốm yếu hoài như thế cho nên ba mẹ và các anh chị không cho cậu tập tành công việc làm ăn của gia đình – công việc buôn bán gỗ.
14 tuổi, Thurein Tun đã trải qua cuộc phẫu thuật lần thứ nhất. Cậu kể lại: “Túi u nang lớn lên, làm cản đường chảy của mật. Tôi đau đớn dữ dội và bị vàng da. Lúc đó, ba tôi quyết định là tôi cần được giải phẫu để cải thiện tình trạng này.”
Khi đó là năm 1995, y học ở Myanmar chưa tiến bộ. Các bác sĩ phẫu thuật để túi nang với phần ống mật có cấu tạo khác thường đó vào vị trí của nó và khâu dính nó vào ruột non nhằm giảm chứng vàng da.
Cách điều trị này không còn được khuyến nghị vì nó có liên quan đến số lượng lớn những biến chứng nghiêm trọng. 70 % bệnh nhân không được cắt bỏ túi nang đều phải quay trở lại bệnh viện để cắt bỏ nó.
Điều này cũng xảy ra với Thurein Tun. Cậu ta phải mổ lần thứ hai vào năm 2001. Ruột của Thurein Tun bị nhiễm trùng nặng, một lần nữa túi nang vẫn chưa được cắt bỏ. Sau đó, vào năm 2003, cậu phải mổ lần thứ ba vì bụng cậu bị chướng phình lên. Cậu bị chảy máu dữ dội, các bác sĩ phẫu thuật khuyên gia đình chuyển cậu qua Singapore cho lần điều trị đánh cuộc với số phận lần cuối cùng với ước mong cải thiện tình hình.
Giáo sư Pierce Chow, bác sĩ phẫu thuật cao cấp của Bệnh viện Đa khoa Singapore (SGH) nói; “Thurein Tun bị chảy máu dữ dội như khi ở Myanmar, việc tìm ra nguồn gốc gây chảy máu là một thách thức lớn. Nhờ vào sự trợ giúp của biện pháp nội soi, xuất huyết được xác định là từ trong ống mật chảy ra”.
Giáo sư Chow nói: “Sau hàng loạt những ca chụp chuyên khoa, chúng tôi thấy rằng túi nang vẫn tồn tại và có nhiều tĩnh mạch bị kéo giãn bên trong túi nang. Những tĩnh mạch giãn nở này gây chảy máu dữ dội. Tình trạng của cậu bé thật nguy cấp và chúng tôi đã phải tiến hành mổ cấp cứu để cầm máu và cứu sống cậu”.
Cuộc giải phẫu kéo dài 6 tiếng đồng hồ trong đêm 24/7 và cần đến 8 đơn vị máu. “Bởi vì đây là lần mổ thứ tư của cậu tại cùng một vị trí nên gây rất nhiều khó khăn cho các bác sĩ phẫu thuật. Chúng tôi cắt bỏ túi nang, buộc lại các mạch máu để cầm máu. Ơn trời là gan của cậu vẫn hoạt động tốt”.- GS. Chow đã nói như vậy.
Hai tuần sau mổ, Thurein Tun vẫn còn yếu, cha mẹ đưa cậu quay trở lại SGH kiểm tra sức khỏe hậu phẫu và cắt chỉ.
Khi được báo là sức khoẻ của mình đang hồi phục tốt, Thurein Tun rạng rỡ hẳn lên. Cậu mong đến Lễ hội Nước - Lễ hội Năm mới theo truyền thống của Myanmar được diễn ra vào tháng 4. “Đây sẽ là lần đầu tiên tôi có thể tham dự Lễ hội Nước và tôi mong muốn được tham gia hơn là chỉ đứng ngoài xem”.- cậu nói như thế với nụ cười rạng rỡ như chính cái tên của cậu.
MORE STORIES...
23 Oct 2006 - Không buồn ngủ nữa
29 May 2006 - Khi ung thư tấn công vào các bộ phận bên ngoài cơ thể
15 Mar 2006 - Bác sĩ Singapore đi đầu trong phẫu thuật khớp gối
16 Feb 2006 - Căn bệnh ung thư của tôi, chọn lựa của tôi